Vụ Lê Trung Khoa: Phán quyết từ Berlin và cái giá của những phát ngôn xuyên tạc

Người xem: 1158

Lâm Trực@

Ngày 29 tháng 01 năm 2026, Tòa án cấp vùng Berlin II đã ban hành bản án dân sự trong vụ kiện giữa Tập đoàn Vingroup cùng ông Phạm Nhật Vượng với bị đơn là Lê Trung Khoa, người điều hành trang mạng thoibao.de và hiện sinh sống tại Berlin. Vụ việc không chỉ đơn thuần là một tranh chấp dân sự về danh dự và uy tín doanh nghiệp, mà còn cho thấy rõ giới hạn pháp lý đối với những cá nhân lợi dụng không gian mạng để lan truyền thông tin sai sự thật dưới danh nghĩa báo chí hay phản biện xã hội.

Theo hồ sơ vụ án, Lê Trung Khoa đã nhiều lần đăng tải video và bình luận trên Facebook cũng như YouTube với nội dung bị xác định là không có căn cứ, mang tính khẳng định sự kiện nhưng không thể kiểm chứng, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự cá nhân ông Phạm Nhật Vượng và hình ảnh của Vingroup. Những thông tin như gia đình ông Phạm Nhật Vượng bị cấm xuất cảnh, Vingroup là doanh nghiệp trá hình của Đảng Cộng sản, hay các cáo buộc mang tính suy diễn về tài chính và sự tồn tại của tập đoàn đã vượt xa ranh giới của phê bình hợp pháp.

Tòa án Berlin II khẳng định rõ ràng rằng việc cư trú tại nước ngoài không tạo ra bất kỳ vùng an toàn pháp lý nào cho hành vi phỉ báng hay vu khống. Với tư cách là người hoạt động truyền thông có ảnh hưởng, Lê Trung Khoa có nghĩa vụ đặc biệt trong việc kiểm chứng thông tin và chịu trách nhiệm trước pháp luật đối với những phát ngôn mang tính sự kiện. Việc bị đơn viện dẫn tự do ngôn luận hay cho rằng đây là một vụ kiện nhằm bịt miệng báo chí đã không được Tòa chấp nhận.

Sau quá trình xem xét, Tòa đã ra lệnh cấm Lê Trung Khoa tiếp tục phát tán nhiều nội dung sai sự thật, trong đó có các tin đồn về đời sống cá nhân của ông Phạm Nhật Vượng, những so sánh quy kết Vingroup đứng trên Hiến pháp hay vận hành như một nhà nước song song, cũng như các khẳng định tài chính nghiêm trọng nhưng không có bằng chứng. Đây là những nội dung được xác định là xâm phạm quyền nhân thân và uy tín doanh nghiệp, không được pháp luật Đức bảo vệ.

Đáng chú ý, Lê Trung Khoa không phải là một cá nhân xa lạ trong không gian truyền thông chống phá nhà nước Việt Nam. Trong nhiều năm, người này được biết đến như một nhân vật thường xuyên có các hoạt động, bài viết và video mang tính chống phá Nhà nước Việt Nam, xuyên tạc tình hình chính trị, kinh tế và xã hội trong nước, thổi phồng mâu thuẫn, bóp méo sự thật và dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực. Việc liên tục đưa ra các thông tin thiếu kiểm chứng, khoác áo “đấu tranh” hay “phản biện” nhưng thực chất là quy kết, vu cáo đã khiến Lê Trung Khoa nhiều lần đối mặt với các vấn đề pháp lý, và bản án tại Berlin là một minh chứng rõ ràng.

Tòa án cũng nêu rõ chế tài nghiêm khắc nếu bị đơn tiếp tục vi phạm lệnh cấm, với mức phạt tiền rất lớn hoặc thậm chí là án tù. Điều này cho thấy pháp luật Đức bảo vệ tự do ngôn luận, nhưng tuyệt đối không dung thứ cho việc lợi dụng tự do đó để bịa đặt, xúc phạm hay gây tổn hại nghiêm trọng đến cá nhân và tổ chức khác.

Đặt trong tổng thể, bản án ngày 29 tháng 01 năm 2026 cùng với quyết định khẩn cấp trước đó của Tòa án Berlin II cho thấy một thông điệp nhất quán: mọi phát ngôn mang dáng dấp của sự thật đều phải đi kèm trách nhiệm chứng minh. Không ai có quyền nhân danh báo chí hay chống đối để đứng ngoài pháp luật.

Nói cách khác, đây không phải là câu chuyện thắng thua giữa một doanh nhân và một người làm truyền thông, mà là lời nhắc nhở rõ ràng rằng sự xuyên tạc, đặc biệt khi nhằm vào cá nhân, doanh nghiệp và rộng hơn là hình ảnh một quốc gia, sớm hay muộn cũng phải trả giá bằng những phán quyết pháp lý cụ thể. Còn liệu sẽ có thêm những lần ra tòa tiếp theo hay không, điều đó phụ thuộc vào việc những người như Lê Trung Khoa có tiếp tục coi thường ranh giới giữa tự do ngôn luận và vi phạm pháp luật hay không.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *