Trở về trong mùa lũ – câu chuyện của Hòa Minzy

Người xem: 2634

Lâm Trực@

Những ngày mưa dài dằng dặc phủ xuống Bắc Ninh, mặt đất không còn màu nâu của phù sa mà nhuộm trắng đục như lòng người lo toan. Nước dâng, ngập lối, tràn qua bờ ruộng, nuốt chửng cả những vườn hoa, những cánh đồng từng thơm mùi lúa chín. Có người lặng lẽ ngồi nhìn căn nhà ngập đến bậc thềm, có người bì bõm bơi vào vùng an toàn, để lại phía sau là nỗi hoang mang bủa vây. Trong mịt mù mưa gió ấy, một tin nhỏ lan đi trên mạng xã hội, khiến bao người dừng lại: Hòa Minzy – cô ca sĩ quê Quế Võ – vừa gửi tặng năm trăm triệu đồng cho quê hương, thông qua Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Bắc Ninh, để giúp người dân vượt qua cơn hoạn nạn.

Có lẽ với nhiều người, năm trăm triệu là một con số cụ thể, đủ để mua được những bao gạo, tấm chăn, đủ để chống chọi qua mùa nước rút. Nhưng với người con xa quê ấy, nó là một cách trở về, là một vòng tay vô hình ôm lấy mảnh đất từng ấp ủ tuổi thơ cô. “Ôm quê hương Bắc Ninh của con vào lòng” – cô viết trên trang cá nhân. Lời viết ấy như tiếng thở dài, như lời khấn nhỏ gửi vào dòng nước đang cuộn trào nơi cánh đồng làng.

Người ta vẫn bảo, trong những giờ phút gian nan nhất, lòng tốt là ngọn đèn soi đường. Cô không chỉ gửi tiền, mà còn đích thân về đê Đẩu Hàn, nơi bao người dân và lực lượng chức năng đang ngày đêm đắp đê giữ nước. Giữa bùn đất, Hòa Minzy mang theo những chai nước chanh muối, hỏi han từng người, dỗ dành họ nghỉ một chút để lấy sức. Không đèn flash, không ống kính, chỉ có cô – một người phụ nữ nhỏ nhắn, gương mặt sạm đi sau nhiều ngày lo lắng – cùng với những người dân quê đang còng lưng giữa gió mưa.

Thực ra, đây chẳng phải lần đầu tiên Hòa Minzy làm thiện nguyện. Người ta còn nhớ năm miền Trung lũ lụt 2020, cô âm thầm quyên góp một trăm triệu đồng và gửi tận tay bà con vùng ngập. Rồi những lần cô cùng người hâm mộ đi xây cầu ở Sơn La, Yên Bái, những cây cầu nhỏ mang tên An Hòa đã giúp bao trẻ em đến trường không còn phải lội qua suối. Ở nơi nào cần, cô xuất hiện lặng lẽ, không rầm rộ, không kêu gọi ồn ào. Có lẽ vì thế mà tình yêu thương cô nhận được cũng rất thật, rất tự nhiên, như dòng nước chảy qua ruộng đồng quê nhà.

Hòa Minzy có một điều đặc biệt, là càng trưởng thành trong âm nhạc, cô càng lặng lẽ hơn trong hành động. Giữa lúc người ta vẫn miệt mài đua nhau khoe những món hàng hiệu hay chuyến du lịch xa xỉ, cô lại chọn con đường khác: đem những gì mình có san sẻ lại cho người khốn khó. Từ những ca khúc gắn với dân ca quan họ, đến những lần về quê trao tặng nhà tình thương, mọi việc cô làm đều thấp thoáng hình bóng một người con gái mang trong mình gốc rễ của Bắc Ninh – nền nã, tình nghĩa và thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của người dân quê.

Người ta kể rằng, chỉ vài ngày sau khi thông tin cô ủng hộ được lan truyền, hàng ngàn bình luận đã ùa về như sóng. Có người nói “Cảm ơn em, cô gái của Bắc Ninh”, có người nhắn “Mưa có thể cuốn đi ruộng đồng, nhưng không thể cuốn được tấm lòng”. Những dòng ấy đọc lên tưởng chừng giản dị, nhưng trong đó là niềm tin, là sự hồi sinh của điều tốt đẹp.

Nếu nhìn suốt hành trình nhiều năm qua, ta thấy thiện nguyện với Hòa Minzy không phải là một chiến dịch, mà là một phần cuộc sống. Cô chưa từng nói nhiều về tiền bạc, chưa từng cố gắng ghi dấu tên mình trong các hoạt động nhân đạo. Cô chỉ đi, làm, và rồi lặng lẽ trở về. Người nghệ sĩ ấy dường như hiểu rằng, lòng tốt chân thành nhất là lòng tốt không cần được ca ngợi.

Cũng thật trùng hợp, thời điểm cô trao tặng số tiền ấy lại đúng lúc ca khúc mới “Bắc Bling” vừa phát hành – một bản nhạc mang hơi thở quan họ đương đại, vừa truyền thống vừa trẻ trung. Âm nhạc và nghĩa cử gặp nhau trong cùng một điểm: tình yêu dành cho quê hương. Giữa những thanh âm hiện đại, tiếng hát của cô vẫn vọng lại cái tình thủy chung của người Bắc Ninh – vừa sâu, vừa trong, vừa đằm như nước sông Cầu.

Mỗi mùa lũ đi qua, người ta lại thấy rõ hơn ai là người thật sự đau cùng nỗi đau của quê mình. Hòa Minzy đã chọn cách trở về ấy, không bằng hào quang sân khấu, mà bằng sự tử tế. Cô không hô hào, không tổ chức rầm rộ, chỉ có một hành động giản đơn nhưng thấm đẫm tình người. Có lẽ, đó chính là thứ ánh sáng mà xã hội hôm nay đang cần – một thứ ánh sáng không chói lòa, mà ấm, dịu và bền.

Bắc Ninh rồi sẽ khô bùn, nước sẽ rút, những mái nhà sẽ được dựng lại. Nhưng điều còn lại sau cơn lũ không chỉ là những con số thiệt hại hay những khoản tiền quyên góp. Đó là ký ức về một mùa nước dữ mà trong đó, lòng người vẫn kịp nở hoa. Và ở nơi ấy, có bóng dáng của một cô gái nhỏ, cất tiếng hát giữa mưa, hát cho quê hương, hát cho niềm tin vào điều thiện.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *